Phương pháp tinh tấn tu dưỡng bản thân theo Vương đạo

TU ĐẠO LÀ ĐI TỪ NGOÀI VÀO TRONG, CÒN HÀNH ĐẠO LÀ ĐI TỪ TRONG RA NGOÀI

Con đường tu theo Vương Đạo là lấy các vị vua, quan, tướng anh minh – trí dũng – hùng tài, lập được nhiều công đức, mang lại sự thịnh vượng – hạnh phúc cho xã tắc trong thời gian trị vì làm tấm gương để học hỏi, tinh tấn tu rèn theo.

(Trong thời nay, nhiều quốc gia đã bỏ chế độ Quân chủ 君主, thì đối tượng học hỏi là các vị lãnh đạo anh minh qua các giai đoạn, những con người lớn có tầm ảnh hưởng xã hội)

Có thể gọi Vương đạo là Tân nho giáo cũng được. Tân nho giáo là Nho giáo có sự cải cách ở thời hiện đại.

Phép tu có sự kết hợp bổ sung thêm các trường phái tu tập: Đạo giáo, Ki-tô giáo, Phật giáo đại thừa.

Quá trình tu tập cần chậm rãi, đi từ thấp đến cao, bước từng nhịp một. Người tu phải có tâm vô sở cầu thì mới tu được.

Để chuẩn bị nền tảng cơ sở cho sự tu tập thì người tu cần có sự quang minh.

Quang Minh giáo là hệ thống giáo pháp giúp người tu có được chính định để từ đó xây dựng cho mình sự quang minh.

Đường lối tu là Chính Nhất. Chính Nhất là …

Sự sự quy chính
Nhân tâm quy nhất

Phải quy chính, có chính tâm mới tu đúng và tu được.

Xuyên suốt quá trình tu tập là luôn giữ Trung Chính và thực hành Tam Nhất (Nhất tâm, Nhất quán, Nhất nguyên). Đây là phương pháp chuyên tâm chuyên nhất, cũng là cách để tinh tấn tu tập, vượt lên chính mình, vượt qua mọi gian khó, qua mọi thử thách để đi trên con đường hạnh phúc – thành công của cuộc đời.

Các bài đọc thêm

___

Chữ NHẤT 一

一心一意 (Nhất Tâm Nhất Ý: Toàn tâm toàn ý)

Truyện xưa kể rằng, Một hôm vua Càn Long chán cảnh cung cấm đi ra ngoài thành dạo chơi, cũng đi lang thang thế nào mà gặp đám người đang túm tụm bàn bạc hỏi ra mới biết họ đang xem Chiết Tự. Càn Long ta vốn không thích bói toán, thấy trong kinh thành lại có người đang ngồi xem Chiết Tự bụng bảo dạ phen này phải cho lão thầy bói này 1 trận để rồi ra cáo thị dẹp những trò mê tín dị đoan. Nghĩ rồi Càn Long ta rẽ đám đông bước đến trước mặt thầy Chiết Tự. Không nói gì Ngài chỉ cầm que vạch xuống đất 1 vạch rồi bảo thầy Chiết tự xem. Thầy Chiết tự vừa nhìn xuống đất đã mình mẩy run lập cập người toát mồ hôi quỳ ngay xuống đất miệng hô vạn tuế. Càn Long giật mình nâng thầy Chiết tự lên hỏi sao lại nói thế. Thầy Chiết tự lúc đó mới đưa vạt áo lên nói đường mà ngài vạch xuống đất kia chẳng phải là chữ NHẤT đó sao? Càn Long còn đang gật gù thì thầy Chiết tự đã tiếp luôn chữ NHẤT là VƯƠNG bỏ THỔ (一为王除土)。 Ngài đích thị là đương kim hoàng thượng đi vi hành. Càn Long không nói được câu gì thêm mà bỏ đi luôn. . . .

Câu chuyện trên chỉ đơn thuần giúp chúng ta dễ nhớ mặt chữ, còn ý nghĩa thực sự ẩn sau chữ Vương là gì ?

Chữ VƯƠNG 王 là một chữ hội ý, nét sổ ở giũa kết nối ba nét ngang, thứ tự từ trên xuống dưới mỗi nét ngang là biểu trưng lần lượt là thiên, nhân và địa, cũng có nghĩa là kết nối tam tài, gồm thiên tài, địa tài, và nhân tài. Nói cách khác đó là hình ảnh biểu trưng về một con người, trên thông thiên văn , dưới tường địa lý, giữa hiểu việc đời.